Khách quý

0
843

Trời sẩm tối, sương mù đã giăng kín những khoảng trống trước nhà, ngay cả con đường mòn xuống núi, dù rất gần cũng không nhìn thấy nữa. Bà May rón rén ra chỗ con gà mái đang ấp trứng, luồn tay xuống dưới bụng nó, ôm vào trong bếp. Bà không hề biết đứa con gái nhỏ đang đứng nép sau gốc cây lê to, nhìn theo bà, nước mắt ứa ra quanh mi. Nó đã mong đàn gà con sắp nở biết mấy. Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên khi vừa chui ra khỏi chăn là nó lấy dao vạch một nhát lên cây cột nhà. Nó đang tính xem còn bao nhiêu ngày nữa thì đàn gà con sẽ nở.

 

khach quy nha nguoi mong

 

Nhưng nhà không còn gì để tiếp khách quý, nên dù tiếc lắm, bà May vẫn phải làm thịt con gà mái duy nhất.

 

Khách này rất đặc biệt.

 

Khách mang tới một bao ngô giống, kèm cả hai bao phân bón nữa.

 

Sắp đến mùa gieo ngô rồi nhưng trong nhà không còn một hạt ngô giống. Ngô trên gác bếp vẫn còn một ít, nhưng đã bị mọt đục gần hết, chỉ có thể đem ra xay làm mèn mén ăn qua bữa thôi. Vợ chồng bà May cũng đã đi khắp nhà này nhà khác quanh xóm, xem có vay ai được một ít ngô giống không, nhưng chẳng ai có.

 

Thế mà bỗng dưng lại có người mang tới cho hẳn một bao, lại còn kèm theo cả phân bón nữa chứ. Thế thì đúng là khách quý rồi.

 

Bà lẳng lặng cắt tiết, làm thịt con gà. Nhìn dòng máu từ cổ gà chảy vào bát, bà cảm thấy như máu mình đang chảy. Thương con gà này lắm. Vốn nó cũng có một con gà trống làm bạn đấy, nhưng vừa rồi, ông Thào bị ốm, phải mời thầy mo về làm lễ đuổi con ma đi, đã phải mang con gà trống ra cho ông ấy cắt tiết. Chỉ còn mình nó, với mười một quả trứng, bà để dành cho nó ấp, mong rằng sớm có đàn gà con. Con gà này rất biết điều, chăm chỉ nhặt nhạnh tự tìm đồ ăn, không bao giờ quanh quẩn bên bếp, cũng không bao giờ đi bậy lên hè nhà.

 

Thịt gà đã bày ra, hai đĩa to tướng, khói bốc nóng hổi. Nhưng ngoài khách ra, chẳng ai ăn một miếng nào. Riêng đứa gái út còn bỏ luôn cả cơm, leo lên giường ngủ từ bao giờ.

 

Khách ăn nhồm nhoàm, uống ừng ực, như bị bỏ đói mấy ngày. Bà May không giấu nổi niềm hân hoan, chốc chốc lại nhìn bao ngô ở góc nhà. Thỉnh thoảng lại tự cấu mình một cái, để biết chắc đấy là thật.

 

Khách ăn xong, leo lên giường, chui vào chăn, một chốc đã ngáy ầm nhà.

 

Bấy giờ bà May, ông Thào và con gái lớn, con trai lớn mới rón rén lấy bao ngô ra bếp, thổi cho lửa cháy to lên để nhìn cho rõ. Cả nhà cùng vục tay vào trong bao, không nhìn thì cũng thấy từng hạt ngô to mẩy, nhẵn bóng, nặng trịch, vàng óng đang nằm yên trong bao thật rồi.

 

Khách còn ở lại mấy hôm nữa mới đi. Cũng không sao, thêm bát thêm đũa, có gì ăn nấy là được rồi. Khách cũng dễ tính, vui vẻ, cởi mở, lại chịu khó. Nhà làm gì khách cũng tham gia làm nấy. Thấy mọi người có vẻ ngạc nhiên vì mình thạo việc, khách cười cười:

 

– Thì cũng người Mông ta cả, có việc gì mà không biết làm chứ. Nhưng nhà cháu bên kia đông anh em trai, nên bố mẹ cháu không vất vả như hai bác.

 

Đúng là nhà có nhiều con trai thì tốt thật. Mỗi đứa lo một việc, khắc đâu vào đấy, bố mẹ chỉ có việc ngồi uống rượu, yên tâm ngủ cho ngon.

 

Tuy khách nói là người Mông, nhưng cũng có đôi chỗ không giống người Mông Sủng Tráng. Khách béo tốt hơn, trắng trẻo hơn, cao lớn hơn đám thanh niên Mông ở đây. Chắc tại nhà nó giàu hơn nhà mình, được ăn uống tốt hơn. Bà May nghĩ thế. Con gái bà cũng nghĩ thế.

 

Con gái bà thì càng gần đến ngày khách phải về nhà càng thấy bồn chồn. Có mỗi cái bậu cửa mà đi ra cũng vấp, đi vào cũng vấp. Mẹ càu nhàu, con gái lớn chỉ cười cười. Không cười thì chẳng lẽ lại nói con vấp không phải tại cái bậu cửa, mà tại cái người đang đứng bên gốc cây lê kia, làm như đang nhìn ra đường mòn đợi người đến đón, nhưng thực ra thì mắt lại nhìn con. Ầy, chỉ nhìn thôi mà cũng khiến cho người ta ra vấp vào vấp đến thế đấy. Nếu mà đến gần nữa thì…

Nhưng khách không đến gần đứa gái lớn, chỉ đứng xa xa nhìn thế thôi.

 

Rồi cũng đến lúc khách đi. Khoác cái túi vải lên vai, nhặt cái mũ nồi vẫn vứt bên bếp lò, nhét cái đèn pin vẫn đề đầu giường ngủ từ hôm đến vào cạp quần, rồi đi ra cửa. Đi một đoạn, quay lại nhắc:

 

– Hai bác nhớ phải lót phân xuống trước rồi hẵng gieo ngô nhá. Hôm nào cây ngô cần vun gốc thì cháu sẽ tới.

 

Bà May nói với theo:

 

– Không phải thế chứ. Cho nhau bao ngô giống là quý lắm rồi, không dám nhờ làm cỏ ngô nữa đâu.

 

Khách nhảy tót lên sau chiếc xe máy màu xanh, xe nổ phành phành, khói phả mù mịt, lao vù vù xuống đường mòn, một lúc, mất biến.

 

Từ hôm ấy, đứa gái lớn chỉ có một việc quan trọng nhất là nhìn xem cây ngô mọc mầm, chồi lên khỏi hốc đá; cây ngô ra một lá, hai lá; cây ngô có một đốt, hai đốt… Và, đúng đến lúc cần phải làm cỏ, vun gốc ngô thì khách quay trở lại thật.

 

Lần này, khách đi một mình, trên một chiếc xe máy màu đỏ. Khách đúng là con nhà giàu. Lần đầu tiên, khách gặp gái lớn ở chợ, hôm ấy khách đi xe màu vàng. Ba lần gặp, ba chiếc xe máy, mỗi chiếc xe máy bằng hai con bò. Thật là ngạc nhiên quá đi mất. Cả bản này chưa ai có xe máy để đi, nhà nào gọi là giàu thì có một con ngựa, chỉ để dành lúc thồ hàng xuống chợ. Thế mà khách thì thay xe như người ta thay áo vậy.

 

Khách còn chở theo tặng chủ nhà một con chó con. Con chó lông đen tuyền, hai mắt tròn xoe, tai vừa dài vừa cụp. Loại chó tai cụp trông nhà rất tốt, vì nó có thể ngủ ngoài sân, ngoài hè, chỉ cần cụp hai tai xuống che sương che gió là chịu được. Chứ nếu là loại tai vểnh thì chủ nhà cũng không cần.

 

Con chó đã mang đến một niềm vui lớn cho đứa gái nhỏ. Sau khi con gà mái bị mổ thịt, nó đã mang mười một quả trứng vào nhà, ngày nào cũng ủ trong chăn, tối nào đi ngủ cũng ấp vào bụng, nhưng trứng vẫn không nở thành gà được, thối hết cả. Nó đã khóc hàng tuần liền. Giờ có con chó, nó vui hơn cả tết.

 

Khách đến buổi trưa thì buổi chiều đã theo bà May và đứa gái lớn ra nương. Đúng là giống ngô tốt cho cây ngô tốt. Nương ngô nhà bà May xanh nhất, cao nhất, đến nỗi nhìn từ xa, khỏi phải hỏi cũng biết đâu là nương ngô nhà bà. Cây ngô mập mạp như cây mía, lá dày, những sợi râu ngô trắng ngà cũng bắt đầu nhú ra trên cái bắp non, hứa hẹn một vụ ngô được mùa. Khách làm cỏ, vun gốc đều rất dẻo tay. Lại toàn lựa những chỗ gái lớn đang làm để làm cùng. Thỉnh thoảng nói một câu, bâng quơ như nói với người qua đường nhưng khiến người bên cạnh muốn rơi cả tay ra khỏi cán quà.

 

Ăn cơm tối xong, khách mang cái đài nhỏ tí ra đầu hồi ngồi nghe ca nhạc. Đài thì gái lớn thấy rồi, nhưng bé tí, đặt gọn được trong lòng bàn tay thì gái chưa nhìn thấy bao giờ. Tài thật. Bé tí mà đựng được bao nhiêu thứ. Tiếng hát ở trong ấy mới hay làm sao chứ. Gái lớn ngồi bên khung cửi mà tai thì cứ để ra đầu hồi, mắt không nhìn nhưng chắc cũng để ra đấy nốt.

 

Một ngày, hai ngày, ba ngày… khách quý vẫn cùng cả nhà đi làm cỏ ngô, vun gốc ngô. Sắp hết vạt nương rồi, tức cũng sắp đến lúc khách quý chẳng còn lý do gì để ở lại nữa rồi. Gái lớn nghĩ tới lúc không nhìn thấy bóng dáng người ấy nữa, không nghe thấy tiếng người ấy nữa, không nghe được cả tiếng hát phát ra từ cái đài bé tí người ấy hay đeo bên sườn nữa… thấy buồn đến tê tái.

 

Trước phiên chợ hai ngày, buổi tối, khách quý không mang đài ra đầu hồi nghe ca nhạc nữa, mà đưa cái đài cho ông bố:

 

– Cháu sắp phải về nhà rồi. Tặng bác cái đài này nghe cho vui nhé.

 

Ông bố giật mình:

 

– Ối, cái đài quý lắm. Bác không dám nhận đâu.

 

Khách quý:

 

– Quý cũng không bằng tấm lòng. Tấm lòng bác còn cho cháu được, cháu tiếc gì cái đài chứ.

 

Ông bố rưng rưng, bà mẹ thì suýt khóc thành tiếng. Người đâu mà ăn nói dễ nghe thế chứ. Chẳng như đứa trai nhà này. Nói một câu nghe tức một câu.

 

Khách ngập ngừng:

 

– Trước khi về nhà, cháu muốn xuống chợ huyện mua cho bố mẹ ít quà. Bên này cháu thấy có nhiều thảo quả với thịt bò sấy khô, bên chợ nhà cháu thì hiếm lắm.

 

Bà mẹ:

 

– Phải rồi. Đi xa về phải có quà chứ. Rồi như tiện mồm, bà quay sang con gái: Mày đưa người ta xuống chợ huyện, dẫn đến hàng thảo quả của bà Sinh, hàng thịt bò sấy của ông Chỉnh nhá. Phải biết chỗ mua thì mới mua được hàng ngon đấy.

 

Khách quý:

 

– Thế thì tốt quá rồi. Tiện thể, cháu mua biếu hai bác một ít luôn.

 

Bà mẹ:

 

–  Không cần đâu. Không cần đâu.

 

Khách quý:

 

– Cũng vẫn là tấm lòng thôi mà.

 

Sáng sớm hôm sau, hai người ra khỏi nhà. Đường xuống chợ rất xa, đi hơn nửa ngày mới tới. Vừa đi vừa gặp người quen, chuyện trò vui vẻ, quên cả mỏi chân.

 

Ở nhà, kể từ lúc hai người trẻ đi chợ, hai người già cũng không ngủ được nữa. Ông mang cái đài ra bếp, bảo bà thổi lửa cho sáng lên, rồi bật đài,  hí hoáy xoay xoay vặn vặn.

 

Nhưng hai người đi chợ, đi luôn không về. Đến hết vụ ngô cũng không thấy về. Ngô đã thu hết, bắp vàng ươm treo lủng lẳng đầy trên gác bếp, cây ngô cũng đã chặt về dựng thành đống to tướng ở đầu hồi, vậy nhưng cả người cho giống ngô lẫn người trồng ngô vẫn chưa thấy về.

 

Đứa gái nhỏ ngày nào cũng ôm con chó có hai cái tai vừa dài vừa cụp, ngồi trên tảng đá trước cổng, nhìn ra con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn xuống phố huyện. Miệng hát:

 

Mùa xuân hoa đua nở tươi, nở nhiều/ Chị như mẹ, sao chị bỏ em chị đi/ Nhìn vết chân chị đi nương trồng bông, kéo sợi/ Em chết nửa lá gan…

 

Nghe đứa gái nhỏ hát, tiếng hát buồn bã như tiếng con gà lạc mẹ, bà May chỉ biết chúi đầu giữa hai đầu gối, mặc nước mắt ngấm ngầm chảy. Đứa gái lớn đã đi thật rồi. Nó còn đi xa hơn phố huyện. Bạn nó nói, gặp hai người ở chợ huyện, đứa gái lớn bảo: Hai người sẽ đi thật xa, qua cả biên giới, bên ấy kiếm tiền dễ lắm. Mỗi tháng có thể kiếm được ba triệu, năm triệu. Ầy, ở nhà thì một năm cũng không kiếm được một triệu. Nó còn nói thêm, kiếm được nhiều, đủ tiêu cả đời thì sẽ về.  Khi về, mang theo cả con rể, cả cháu ngoại luôn.

 

Và bà, ngày nào cũng muốn gọi: Cháu ngoại ơi, cháu ngoại ơi. Mang mẹ về cho bà với chứ.

 

Nghĩ thế, nhưng không dám tin thế.

LEAVE A REPLY