Mưa trên đỉnh Mã Pì Lèng

0
606

 

Một ngày mưa trút nước tả tơi

Con đường vắt ngang lưng trời

Xa gần toàn núi

Ướt màu đơn côi

 

 

Người ta bảo

em sinh nhầm phải cuộc đời hôi

nên chẳng ai thương em

chẳng ai làm bạn

chẳng người xẻ chia

 

 

Ngày giá rét

Mã Pì Lèng ướt mưa

cuộc đời em cũng không chút ráo khô

Mẹ ra đi khi em vừa biết khóc

Cha vừa nấc ẵm em vừa ôm mẹ

“Em sinh nhầm phải cuộc đời hôi!”

 

 

Em sinh nhầm nên an phận mồ côi

Ngậm hạt đắng,

nuốt hạt cay,

đành vậy!

Nghe lời bà hát,

một ngày

em sẽ lên dụ xí nhung

 

 

Cha em đi biền biệt những mùa ong

mùa nắng rát, mùa chàm cây rụng lá

Em ở nhà với người thay bóng mẹ

Nhưng yêu thương thì khác hẳn,… xa vời

 

 

Trên đỉnh Mã Pì Lèng

em đứng tắm mưa rơi

Cái rét ngấm vào da…

không lạnh!

nhưng cái tim lại đau

Con bò theo chân em vẫn yên bình gặm cỏ

Nó thản nhiên dù trời gió hay mưa

 

 

Nếu một ngày có gió đẩy đưa

Em được đến khoảng trời kia có mẹ

Trời có lạnh hơn,

mưa có nhiều hơn,

gió có lớn hơn…

Em vẫn thấy ấm lòng

Dù đỉnh Mã Pì Lèng có lên cao hơn nữa.