Tiếng đàn môi những đêm trăng sáng

    0
    1418

    Cơn gió đầu thu vỗ nhẹ vào vách đá, hơi lạnh ùa về trong hoang vắng, tiếng côn trùng rả rích những điệu nhạc buồn ảo não. Đêm khắc khoải như tiếng cứ cư hót gọi bạn tình… Tiếng lá rừng run lên từng chặp.

     

    Mai ngủ không được, hình ảnh con người ấy hiện lên rất rõ khi đôi mắt nhắm lại. Ánh chiều buông dài từng sợi nắng. Nơi sườn núi Lũng Thầu lấp loá ánh nước hắt lên từ con suối dưới khe núi. Mai lúi húi thu những bó cỏ đã cắt và buộc lại vứt rải rác trên con đường mòn. Bất chợt, một linh tính mách bảo có người đang chăm chú nhìn cô, Mai ngước mắt lên, xen lẫn trong bóng chiều là bóng một người trai lạ. Khuôn mặt thanh tú, nụ cười thật hiền làm cô ngỡ ngàng mất mấy giây. Cô định nói một điều gì đó nhưng anh ta đã khuất bóng sau bụi cây. Mai nhìn theo một lát sau mới tiếp tục được công việc của mình. Đã hơn một tuần trôi qua từ cái ngày hôm ấy, bà mẹ không hiểu những gì đang diễn ra trong tâm trí con gái mình, đến Mai cũng không hiểu nổi tại sao.

     

    Tieng dan moi nhung dem trang sang

     

    Lại một đêm mất ngủ, ánh trăng thu buông vệt sáng trắng trong tinh khiết và tận giường nằm. Mai ngỡ ngàng nhận ra vệt sáng đã có gì khác lạ. Đêm trăng thu vùng cao đẹp lắm, ánh sáng như nước mắt thiếu nữ ấy, trong vắt đến lạ lùng.

     

    Mai rời khỏi giường, nhẹ nhàng nhấc then cửa nơi đầu nhà, cơn gió nhẹ ùa đến, ánh trăng trùm lên người cô.

     

    Mai bước ra con đường mòn mà hàng ngày vẫn đi về khi lên nương, cắt cỏ bò, khi đi chợ phiên,… Con đường nhuộm ánh trăng thơ mộng và đẹp lạ lùng.

     

    Mai cứ đi, núi rừng cây cối như đang thiêm thiếp ngủ dưới trăng. Những cái thân quen hàng ngày dưới ánh trăng bỗng dưng khác hẳn, đẹp hơn rất nhiều.

     

    Mai giật mình khi trước mặt là sườn núi Lũng Thầu, đôi chân cứ đi không chủ định. Mai dừng lại nhìn xuống khe sâu, nơi dòng suối  đang lấp ló một vầng trăng sau tán cây sồi già. Mai bỗng giật mình nhớ lại câu chuyện bà kể hôm nào.

     

    Bà không biết câu chuyện này xảy ra lần đầu là từ khi nào, chỉ biết bà đã nghe nó xảy ra từ lâu rất lâu, không ai còn nhớ được. Cứ sau mười bốn năm trong bản lại có một người được nghe tiếng đàn môi vào những đêm trăng sáng. Người nghe được tiếng đàn không lâu sau phải rời khỏi bản, cuộc sống rất phong lưu giầu có nhưng chuyện chồng con thì cứ lận đận không ngừng và khi về già thường phải sống cô độc một mình.

     

    Ngày xưa có một đôi trai gái yêu nhau, người con trai nhà nghèo bố mẹ mất sớm ở với người bác họ, người con gái nhà giàu có họ hàng xa với chúa đất Sùng Chá Đà. Người con trai đi làm thuê cho nhà người con gái từ nhỏ, họ sống bên nhau vô tư như cây lá trên rừng. Không hiểu từ khi nào người con trai đem lòng thương yêu người con gái. Người con gái cũng mến người con trai. Họ thường trốn mọi người rủ nhau ra sau núi chuyện trò, lẩy đàn môi và hát cho nhau nghe. Lần ấy người con gái trễ hẹn, chàng trai ngồi buồn bèn lấy đàn môi ra tự sự một mình. Người con gái đi tới nghe tiếng đàn và hiểu được nỗi lòng sâu kín đã đem lòng yêu chàng. Những ngày tươi đẹp trôi qua chóng vánh, người con gái phải đi lấy chồng. Chồng nàng là con lớn của một người họ hàng xa và rất giầu có. Lần cuói cùng họ gặp nhau là vào một đêm trăng sáng. Họ không nói một lời nào, bao tâm tình họ gửi trong tiếng đàn môi. Khi ánh trăng khuất sau dãy núi thì ca hai người đều ăn lá độc để được chết bên nhau. Người nhà cô gái tìm thấy hai người sau đó không lâu. Người con gái được mọi người cho uống lá thuốc và cứu sống. Người con trai nằm đó một mình không ai thèm để ý. Mọi người cố tình để lá độc giết chàng trai, cô gái sẽ không còn thấy người để nhớ nhung sầu muộn nữa. Người con gái lấy chồng không được bao lâu thì chồng đi rừng bị hổ ăn thịt. Gia đình ép nàng lấy một người giầu có khác ở làng bên và cũng không lâu sau người chồng này cũng bị ốm chết. Nàng sống một mình đến khi về già rồi chết trong cô đơn. Sau khi nàng chết, cứ mười bốn năm sau có một cô gái mới lớn nghe được tiếng đàn môi vào đêm trăng sáng, người con gái này được hưởng cuộc sống giàu sang nhưng chuyện chồng con luôn trắc trở và phải sống một mình khi về già.

     

    Gần đây nhất có cô gái Vừ Thị Hoa, một đêm nọ nghe được tiếng đàn môi đã mở cửa bước ra hoà mình vào ánh trăng. Một hôm đi làm nương ngẫu hứng cô hát mấy điệu dân ca, mấy ngày sau có người đến nhà mời cô vào Đoàn văn công của tỉnh. Cô lấy một người chồng giầu có nhưng sống bên nhau hơn mười năm mà không có con. Về trước nữa có cô gái Vàng Thị Sia sau khi nghe được tiếng đàn môi vào đêm trăng sáng. Hôm ấy đi rừng thấy người đàn ông bị rắn cắn, cô vội tìm lá thuốc đắp và đưa ông ta vê Uỷ ban xã. Thời gian sau có chiếc xe con bóng loáng đến đón cô về thành phố làm con nuôi người đã được cô cứu. Cô mấy lần định lấy chồng nhưng đều không thành. Có lần phát thiếp cưới rồi và cô nhất quyết từ chối vị phát hiện ra anh ta lợi dụng cô để được một xuất đi nước ngoài theo chỉ tiêu của tỉnh. Khi bố mẹ nuôi qua đời cô thành người trái tính, mấy đứa cháu ở cùng bỏ đi hết. Cô thui thủi một mình, ra vào một bóng, lá vàng rụng đầy lối ngõ…

     

    Đêm hôm sau, Mai vẫn trằn trọc không ngủ được, ánh trăng lại soi qua ô cửa vào giường nằm. Mai nằm yên nghe tiếng gió lao xao nơi mái gianh và rừng cây sau nhà. Trong tiếng gió có tiếng đàn môi văng vẳng khi xa khi gần, lúc trầm lúc bổng. Mai lại nhẹ nhàng nhấc then cửa ra ngoài. Ánh trăng vằng vặc sáng. Mai đi theo tiếng đàn môi ra sườn núi Lũng Thầu. Tiếng đàn bỗng dưng im bặt. Mai ngơ ngác nhìn quanh, một cơn gió ào tới, mạnh mẽ và lạnh ngắt. Mai vòng tay trước ngực bỗng nhận ra mình đã trở thành thiếu nữ./.

    LEAVE A REPLY