Trước Cổng trời Quản Bạ

0
493

 

Trốn cái nắng nóng mùa hè

Trốn kẹt xe, đường tắc

Trốn ồn ào bụi bậm cùng những bon chen chợ đời

Trốn cơn bão đang hình thành ngoài khơi

Trốn cái lặp lại nhàm chán

Trốn chạy nỗi nhớ em quay quắt

Tôi lên biên cương Cao nguyên đá Đồng Văn

ngút ngàn tít tắp

Đá núi lô nhô

Toàn đá là đá

Đá chọc trời, chọc cả vào nỗi nhớ tôi đang cồn

cào da diết

Xe như con kiến nhẫn nại mải miết

Bò từng tí một lên đèo

Đá núi cheo leo

Đường ngoằn ngoèo toàn cua tay áo

Mở toang Cổng Trời ngỡ bước vào hư ảo

Bồng bềnh mây trôi

Mây là xiêm y của trời

Gió tinh nghịch kéo tuột ra quấn vào vách đá

Những con gió hoang thỏa sức vờn

Chúng tâm sự với nhau những gì mà nghe rất lạ

Đá ngàn năm, triệu năm vẫn đá vợ, đá chồng, đá con, đá cháu…

Lòng tôi đau đáu: Đâu đá người yêu?

Phải quả núi kia, hòn đá kia đang cô đơn trầm mặc giữa trời chiều

Là đá người yêu đang ngóng đợi người yêu?

Là hòn vọng phu chưa nên chồng nên vợ?

Xin mượn ở đây một núi đá duyên nợ

Để cho tôi neo lại lòng mình và gửi nỗi nhớ yêu người…

Tới phương trời xa xôi

Dang rộng vòng tay đứng trước Cổng Trời

Tôi muốn hét to lên cho cả đất trời đều biết

Rằng tôi yêu em!

Tôi… yêu… e…m…!

LEAVE A REPLY